Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

Con đường (P10)


Trải qua 2500 năm, cuộc đời của đức Phật khi “qua tay” người này người kia thì có sự sai lệch ít nhiều. Trong số đó thì có chi tiết ngài bỏ nhà ra đi lúc 19 tuổi, trải qua 5 năm cầu pháp 6 năm khổ hạnh đạt đạo lúc 30 tuổi, rồi 49 năm đi giảng đạo, lìa thế sự ở tuổi 80. Có nơi nói 29 tuổi ngài bỏ cung điện, 6 năm tu hành đạt giác ngộ ở tuổi 35, 45 năm giảng đạo rời thế gian khi 80.
2 post sau cùng này mình kiến giải theo góc nhìn 5 năm cầu pháp 6 năm khổ hạnh ở trên.

Thử search google để tìm về những bức ảnh chụp lại Hà Nội cách đây 100 năm – 1 thế kỉ, các bạn sẽ hình dung được phần nào đó về thấy sự thô sơ, cổ kính,... thiếu thốn khi ấy. Mình được nghe 1 người Hà Nội gốc, kể lại rằng thời cha anh sống, ở khu đất trung tâm Hà Nội, cái chỗ gần Văn Miếu ngày xưa phủ 1 rừng chuối kéo dài.
Và hãy tưởng tượng khi ta lùi về 25 lần cái 100 năm đó, là về thời kì ông Phật sống sẽ thấy được phần nào điều kiện sống khổ sở của xã hội ngày xưa. Vả lại, Ấn Độ là 1 xứ có điều kiện sống khắc nghiệt với cái nóng chảy cả đường bê tông như ngày nay, thì ngày xưa cpn người sống khổ sở biết nhường nào.

Phật khi vào rừng tu khổ hạnh 6 năm, ăn ít uống ít rồi tuyệt thực tới mức gần chết. Thì phải ngầm hiểu rằng sức khỏe của người phải nói là cực kì tuyệt vời để có thể sống sót sau 6 năm trong rừng như thế. Sức khỏe đó lấy từ đâu? Yoga chứ còn cái gì nữa.

Giác ngộ, là động từ, là 1 chuỗi các hành động để dẫn tới kết quả là thấu triệt chân lý rốt ráo.
Sau khi Phật trốn khỏi cung điện xa hoa, tự tay cắt tóc để chứng tỏ ý chí quyết tâm cầu đạo của mình, ngài đến theo học 2 vị Đạo sư Yoga nổi tiếng nhất của Ấn Độ bấy giờ. Và khi theo học mỗi thầy, ngài đều học được và đạt được tinh hoa cao nhất của 2 vị thầy ấy trong thời gian ngắn, và đều rời bỏ cả 2 vì dù đã đạt được quả vị Bồ Tát rồi, nhưng ngài vẫn cảm thấy có gì đó... thiếu thiếu =)) rằng đây chưa phải là cái giải thoát mà ta mong muốn. 5 năm theo học 2 thầy, 5 năm #ĐIỀU_THÂN – dùng Yoga để luyện sức khỏe.
=> Vậy là người có 1 nền tảng sức khỏe cực kì vững vàng.

Rồi tiếp theo là giai đoạn 6 năm tu khổ hạnh trong rừng, Phật dùng các phép luyện thở bậc cao của Yoga để khai mở các huyệt đạo, các huyệt mở ra thì trí tuệ được mở rộng. Và đỉnh cao là 49 ngày người ngồi thiền và trong 6 tiếng cuối cùng Ngài thấu hiểu rốt ráo tất thảy mọi thứ ở vũ trụ này, hiểu biết của ngài vượt lên trên bao trùm khắp chiều cõi cao thấp “vô thường vô thường tất cả chỉ là vô thường” thế giới này chỉ là ảo ảnh mà thôi :) . 6 năm luyện thở, 6 năm #ĐIỀU_TỨC.
=> Trí tuệ nở hoa

Sau khi giác ngộ, ngài qua khắp các cõi trời để giảng giáo lí cho các chúng sinh ở các tầng trời khác nhau, chiều kích khác nhau. Nhận thấy chân lí cao siêu vi diệu ngài đã chứng không thể dùng văn tự của thế gian để mà hiểu được, rồi trí tuệ của con người khi ấy cũng không cao, Phật định sẽ không đi giảng dạy. Thì 1 vị cai quản cõi trời là Đáng Phạm Thiên thỉnh cầu ngài mang chân lí ra cứu độ chúng sinh, vẫn có những người đang cầu tìm chân lí, có thể họ sẽ hiểu được lời người nói. Cân nhắc và cuối cùng thì ngài nhận lời, đứng dậy và nói “kẻ nào có tai, kẻ ấy sẽ được nghe”. Vậy đó, 49 năm ôm bình bát xin ăn cứu độ chúng sinh bắt đầu. 49 năm này, là #ĐIỀU_TÂM

Con đường của Phật, là trải qua lộ trình ĐIỀU THÂN – ĐIỀU TỨC – ĐIỀU TÂM....

Lịch sử Yoga hàng ngàn năm ở Ấn phát triển theo 1 đường ngang. Khi Yoga rơi vào tay Phật, ngài đã tự mình đưa nó lên 1 “tầm cao mới”, thành ra ở trên thì cao quá mà ở dưới trò không với lên được. :(

Yoga, và Phật giáo. Tưởng chừng là 2 khái niệm không liên quan. Bên Yoga thì không hiểu bên Phật, mà bên Phật chẳng rõ Yoga. Chỉ có bậc đại trí đắc đạo mới có thể nối được 2 thứ này lại với nhau.... Nếu muốn phản biện, hãy chờ post sau cùng : Kriya yoga – THỞ :)

-metoyou-

Link post: Facebook

Con đường (P9): Chân tâm


Đức Phật xuất hiện ở thế gian để làm gì?
Đấy là Khai thị chúng sinh, ngộ nhập Phật tri kiến!
Khai thị chúng sinh, là chỉ rõ/giúp đỡ chúng sinh. Ngộ nhập Phật tri kiến, là nhận ra và đi được vào chỗ THẤY BIẾT của 1 vị Phật.


Cái thấy biết, hiểu biết của 1 vị Phật là vô cùng tận, là sự thật tột cùng, đó là thứ mà không văn tự lời nói vào mô tả được, thật quá vi diệu ^^
Tri kiến, có thể hiểu là Phật tính, là chân tâm. Bản chất của mấy từ này là 1.

Giúp cho chúng sinh đi được đến chỗ hiểu, nắm bắt được cái Phật tính. Mà Phật tính thì, theo như lời của ông Phật, là “tất cả chúng sinh đều có Phật tính”, rồi “ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành”, Phật và chúng sinh chỉ hơn nhau ở cái chỗ Phật nhận ra cái chân tâm thanh tịnh của mình, còn chúng sinh thì không thôi! Tất thảy các tông phái pháp môn của Phật giáo đều là cốt hướng người tu đi đến cái chỗ thấy được Phật tính mà thôi, mà thấy được Phật tính, theo như Thiền tông nói, là “kiến tánh thành Phật”- thấy được chân tâm là thành Phật rồi.

Chân tâm là thứ chưá đựng tất cả, tất cả mọi hiểu biết, mọi trí tuệ nó đã có sẵn trong đấy rồi, không phải đi tìm ở đâu xa hết. Ai thấy được chân tâm, người đó không còn 1 câu hỏi nào cả, vì tâm trí người đó đã hòa trộn vào cái bể chân tâm tinh lặng kia, có được cái thấy biết chân thật, hiểu các quy luật vũ trụ. Người đó giác ngộ.
Tại sao những vị ngoại đạo BàLaMôn xuất sắc như những Mục Kiền Liên thần thông đệ nhất, Xá Lợi Phất trí tuệ đệ nhất hay như 3 anh em Ca Diếp thờ lửa.... lại bỏ đạo của mình mà đi theo chân Đức Phật?? Họ theo Phật không phải là để học thiền đâu, họ theo Phật, vì duy chỉ có Phật, là người chỉ được ra con đường đi đến cái chân tâm thanh tịnh kia đấy các bạn.

Giác ngộ là gì mà ai tu cũng muốn đạt được? Các bạn nếu quan tâm, hãy thử google từ khóa này, còn ý kiến mình đưa ra sau đây, có lẽ là chủ quan, với góc nhìn của 1 người tu Mật tông và luyện Yoga đưa ra. Là giác cái tâm, ngộ cái tánh. Tức thấy được cái tâm của mình, và hiểu được là cái tâm đó có trong tất thảy vạn vật trên cõi đời này.

Giác ngộ thì có nhiều “tầng”, cái “tầng” giác ngộ mà ông Phật đạt được, là tột bậc, là vô cùng – chánh đẳng chánh giác, từ hồi Phật đến nay, chưa ai đạt được đến mức của ngài. Giác ngộ, mọi người hay bị hiểu lầm ở 1 điểm, đấy là mọi người nghĩ rằng nó là danh từ, trong khi về bản chất nó là ĐỘNG TỪ. Là kết quả của hàng loạt hành động cuối cùng mới dẫn đến chỗ Giác ngộ ấy.
Đó là lí do tại sao, lễ lạy, đọc kinh cũng dẫn đến chỗ Giác ngộ. Tại sao Mật tông dạy lễ lạy?? Đa phần mọi người lễ lạy sai hết, cái lễ lạy đúng, cần hơi thở, cần ý niệm, cần sự tập trung. Khi lễ lạy đúng, phước đức được tạo ra. Phước như là thanh gươm cắt đứt nhiệp quả xấu, là cái nhân cho Giác ngộ. Lễ lạy ,nghe thì đơn giản, nhưng sự thật đằng sau nó thì không hề đơn giản tí nào nha các bạn ^^ Không phải tự dưng mà Mật tông giấu đi kiến thức về lễ lạy, họ giấu không phải vì họ muốn giữ làm của riêng đâu! Không, không phải như thế. Giấu là vì không muốn người đời lấy kiến thức đó rồi thực hành sai gây ra hậu quả.

Người đời chỉ quan tâm đến sự kiện ông Phật vào rừng tu khổ hạnh 6 năm, rồi đến mốc 49 ngày liên tục ngồi thiền dưới cội bồ đề, tới thời điểm sao mai vừa mọc ngài hốt nhiên đạt đại giác ngộ, sau đó là 49 năm ngài ôm bình bát xin ăn và giảng đạo. Nhưng người đời quên mất 1 điều tối quan trọng, thứ gì/phương tiện gì đưa ông Phật đến chỗ giác ngộ ấy...

... còn nữa, phù~~~~~ hôm nay type deep quá ae ạ, bình thường mất 1 tiếng mỗi post, nay chỉ mất có 30p chữ nghĩa tuôn ra như suối =)) 2 post nũa là xong series này rồi, yên tâm nghỉ tết rồi =)))
-metoyou-


Link post: Facebook

Con đường (P8)


"who are you, in this vast multiverse? " đi xem Dr.Strange mình bị ám ảnh mỗi câu này, câu hỏi đó tự nó vang lên văng vẳng trong đầu mình suốt vài tuần sau đó.

Ý nghĩa của sự sống là gì? Ta là ai trong đa vũ trụ vĩ đại này??? Không ai có thể thay ta trả lời câu hỏi này. Mọi câu trả lời đều sẵn có từ #chân_tâm Phật tính, ai chạm được đến đó, người đó đắc đạo. Chúng ta ở đây không phải để trả lời, mà chúng ta ở đây để đặt ra các câu hỏi, mình luôn tự nhủ như thế.

Khi nói về kích thước vũ trụ, ông Phật dạy rằng:
1 ngân hà được gọi là 1 tiểu thiên thế giới
1000 cái tiểu thiên thế giới là 1 trung thiên thế giới
1000 cái trung thiên thế giới là 1 đại thiên thế giới
Và vũ trụ có TRÙNG TRÙNG đại thiên thế giới.

Cái vũ trụ vĩ đại là thế, thì làm sao ông phật biết được??? Đó là Phật dùng thiên nhãn thông soi khắp thế giới, tức dùng thần thông mà nhận biết.

Thần thông là 1 quả ngon mà trên con đường tu tập, người đó sẽ được khai mở mà sử dụng.
Thần thông, đơn giản, nó là 1 thứ khoa học cổ xưa, dựa vào sự hiểu về bản chất năng lượng mà tạo ra. Ví như phép dịch chuyển tức thời/phân thân, người đó dùng năng lực của tư tưởng mà nâng cao rung động của cơ thể vật lí, khiến nó vô hình trước những đôi mắt trần thịt, kế đó dùng tiếp tục dùng tư tưởng để điều chuyển thân thể tới 1 vị trí mong muốn, rồi lại hạ rung động để cơ thể hiện bày trong thế giới vật lí. Hay như phép làm biến mất đồ vật, hiểu kết cấu năng lượng của vạn vật, thay đổi 1 phần tử trong kết cấu làm cấu tạo của vật bị vỡ rạn, vật đó ngay lập tức mất hình. Sự sống được cấu tạo từ những nguyên tố cơ bản đất nước khí lửa, và vạn vật cũng được cấu thành bằng những nguyên tố đó, biết cách mix thì có thể biến đổi ánh sáng thành bánh mì như trong cuốn “hành trình về phương đông” mô tả : .. nghe đơn giản nhỷ =)))))
Bất cứ ai tu tập đều có, nên chả cần vội vàng ham hố gì cả, chúng ta rồi cũng sẽ đến lúc mà ;)

Ngày xưa khi nhận được lời khẩn cầu từ giới ngoại đạo, rằng hãy thị hiện thần thông đi để chứng tỏ ngài không nói láo, đức Phật đều từ chối vì cho rằng đó là vô nghĩa. Có vô nghĩa không, khi anh chạm tay vào nước và cả hồ nước biến thành băng??? Dùng thần thông thì được gì?? Chả được gì cả nếu sử dụng vì mục đích biểu diễn cho những con mắt tò mò của thế gian, nó chỉ đơn giản là 1 phương tiện, khi cần thiết thì mới dùng, chứ các thánh nhân không xài bừa bãi. Thần thông nếu không phải được sử dụng bằng #chân_tâm thanh tịnh, mà bằng bản ngã thì sẽ dính nghiệp nặng, mình từng đọc 1 câu chuyện có người nông dân nghèo khổ khi quay về kiếp trước thấy mình là 1 người hành theo tà đạo =)))

Tổ sư Naropa vĩ đại, khi được người học trò xuất sắc của mình là ngài Marpa dâng cúng vàng. Ngài Naropa nắm lấy chỗ vàng đó rồi vứt đi, bảo rằng “ta đâu cần vàng? Nếu ta muốn có vàng thì cả vùng đất này sẽ là vàng”, sau đó ngài dập chân xuống đất thì cả vùng đất ấy đều hóa thành vàng ròng trước con mắt ngỡ ngàng của người học trò, sau đó cũng 1 dẫm mà tất thẩy vàng lại trở về hình dạng đất nâu như bình thường.

Đức Mahavatar Babaji tạo ra đồ ăn thức uống, tòa lâu đài bằng vàng ròng trên dãy Himalaya, chỉ để khiến cho đệ tử Lahiri tin tưởng vào quyền năng của thầy, không nghi ngờ thế giới tâm linh vô hình, và vững tâm vào con đường đạo vinh quanh. Rồi cũng chỉ bằng suy nghĩ mà làm biến mất tất thảy những thứ huyền diệu đó, nói rằng thượng đế tạo ra thế giới cũng theo cách ta vừa làm như vậy đấy.

Vậy đó, ơ nhưng mà #chân_tâm là cái gì, Phật tính là sao??? o.O!

-metoyou-


Link post: Facebook

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Con đường (P7)


Mình từng kể rằng mục đích viết ra 36 part chuyên mục tâm linh và 7 part kim tự tháp, chỉ nhằm để “lót đường” cho series CON ĐƯỜNG này, các bạn còn nhớ hem.
Tại sao phải lót đường?? Để phá chấp chứ còn gì nữa ^^! Có phải bây giờ các bạn dễ dàng tiếp nhận mấy thông tin siêu nhiên huyền bí hơn trước phải không nào.
Ngày xưa ông Phật tùy căn cơ, trí tuệ của người đối diện mà thuyết pháp/giảng giải. Đối với người trí thấp ông nói những điều đơn giản, kẻ trí huệ cao ông giảng giáo lý thâm sâu vi diệu.
Ở thời kì đầu giảng pháp (tiểu thừa-những giáo lí nền tảng cơ bản), thì ông khẳng định kiểu "Niết bàn có thật đấy, các ngươi hãy tu đi để tới niết bàn, luân hồi khổ lắm!"
Kế đó sau 1 khoảng thời gian, tới khi cái trí của các đệ tử lên cao, ông lại nói nói phủ định "Niết bàn không có thật đâu, các ông tu mà còn ham muốn niết bàn thì sẽ là sai đấy!"
Và đến thời điểm sau cùng, Phật giảng cái tinh hoa của người "Niết bàn vừa có vừa không, vừa không có vừa không không", “phiền não tức niết bàn”, “ngọn núi không phải là ngọn núi nên mới gọi là ngọn núi”.

Nếu ngay từ đầu, ông Phật nói “con sông không phải là con sông nên mới gọi là con sông” thì thử hỏi người ta có cầm gậy đuổi đánh ngài ko??? Vẽ ra niết bàn để phá chấp u mê. Sau đó lại phủ định chính cái niết bàn mình nói để phá sự bám chấp sân si. Sau cùng lại phá luôn cả cái tư tưởng kia nữa.
=> Cái gì cũng phải có lộ trình, đường đạo không vội được đâu.

Nếu ngay từ đầu, mình không dần dần dẫn các bạn qua hàng loạt chủ đề như rung động, các chiều cõi, thú vật blah blah mà mình độp luôn là Trái Đất cũng có nhận biết, cũng có linh hồn đấy, các thiên thần đầu thai làm người rất nhiều để trợ đỡ thế giới đấy. Thì hẳn các bạn cũng sẽ tặng cho mình cả 1 đống gạch đủ để xây 1 lâu đài mất thôi =)))))))))
Mình không tự ví mình với ông Phật đâu nha, đừng hiểu lầm tội mình lắm hiu hiu

Part trước có 1 bạn cmt phàn nàn kiểu “lại lôi ông Phật ra lấy ví dụ”. Mình nói rồi, mình có duyên với ông Phật hơn là các vị khác, các tôn giáo khác, mình cũng chẳng phải Phật tử gì đâu mà tuyên truyền làm cái gì cả hết á. Phật chỉ ra con đường dẫn đến khai sáng tỉnh thức. Chỉ vì ông Phật luôn là tấm gương, ở mọi mặt, để cho các thế hệ sau soi vào đó mà chỉnh sửa nên mình thích lấy ví dụ về ngài thôi! Chứ mình không nâng bi gì cả nha, mình vẫn là dân tâm linh, với góc nhìn rằng mọi tôn giáo đều đúng, chỉ là họ dùng phương tiện khác nhau để mô tả cái chân lí vi diệu thôi.

P/S: Hóng part sau nha các bạn. Mai luôn đó. Vì hum qua mình đi xem phim nên không up bài được nay up bù. Mà các bạn ơi, hãy đi xem phim “Your name” ngoài rạp luôn đi, nhanh kẻo muộn :’( Có những bộ phim là những kiệt tác nghệ thuật, và your name chắc chắn là 1 trong số đó ^o^ Xem xong mình bị cuồng luôn á :’( Nếu xem ,nhớ thả lỏng và bỏ mọi kì vọng để cảm xúc có thể tự do flow theo dòng cảm xúc của nhân vật, như thế mới cảm được hết cái hay của phim hehe.

-metoyou-

Link post: Facebook

Con đường (P6)


Qua 3 câu chuyện mình kể về cuộc hội ngộ kì lạ giữa các thầy và trò trong thế giới tâm linh kia, hẳn rằng có bạn sẽ tự hỏi:
- TU là gì?
- Tại sao các ngài lại phải bỏ sau lưng mọi thứ để TU? hay TU để làm gì?


Tu tức tu-hành.
Tu là sửa chữa, mà hành là thực hành, hành động.
Tu hành tức đưa ra hành động để sửa chữa bản thân, để hiểu bản thân và hoàn thiện bản thân, nâng cao trí tuệ, phát triển đạo đức nhằm đạt được cái mục đích tối hậu là: TIẾN HÓA LINH HỒN. Nên không phải cứ cạo đầu, xuất gia không lấy vợ mới là tu, mà chỉ cần cố gắng hoàn thiện bản thân đã là tu rồi. Chỉ đơn giản là như thế thôi, các bạn đừng nghĩ TU là 1 chuyện gì đó quá cao siêu, nghiêm trọng =)))))))

Tạm dừng ở đây, các bạn phải xem những video mà mình đưa link đây nha. Đầu tiên là 3 video này, hãy xem hết nhaaa, tất cả các phần trong series này liên quan chặt chẽ với nhau đó các bạn :


1. https://www.facebook.com/tintucvtv24/videos/472534036267723/
2. https://www.facebook.com/thoisuvtv24h/videos/571308976407600/
3. http://vietnamnet.vn/vn/phap-luat/ho-so-vu-an/kham-pha-nhanh-vu-bo-thuoc-chuot-toan-dau-doc-nhieu-nguoi-348381.html

Và cuối cùng là đến video đậm chất người này ^_^ :
https://www.facebook.com/beatvn.page/videos/1258214140882079/?hc_ref=NEWSFEED

Nếu các bạn còn nhớ, trước đây mình từng nói rằng, ngay cả khi mình đưa ra những thông tin tồi tệ nhất, cũng không phải để làm cho các bạn sợ, mà là muốn các bạn nhận biết nó, để không trở thành nó.
Hẳn là sau khi xem xong 3 video đầu, rồi nghe hết video cuối, các bạn sẽ nảy sinh nhiều suy nghĩ về thực tại xã hội chúng ta đang sống phải không ^^

Ý nghĩa của cuộc sống là gì??? Câu trả lời cho câu hỏi này rất đơn giản, mình để lại cho các bạn tự trả lời. Chúng ta sẽ gặp nhau ở phần tiếp theo, hôm nay tạm dừng ở đây thôi ^^ Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ

-metoyou-

Link post: Facebook

Con đường (P5): Kriya yoga


Tiếp tục câu chuyện lần trước về tình thầy trò trong thế giới tâm linh nhaaa ^^ mình copy lại 1 đoạn trước và viết tiếp cho mạch truyện không bị đứt đoạn.


Mahavatar Babaji là 1 bậc thánh, người “đào tạo” ra các chân sư. Tất cả các đệ tử mà ngài dẫn dắt trực tiếp hoặc gián tiếp, đều đắc đạo, giác ngộ trở thành các chân sư.
Nói như thế để các bạn có thể hình dung ra ngài ở tầng mức cao đến đâu. Thầy mình kể rằng, thần Shiva (vị thần được người dân xứ Ấn tôn sùng hàng đầu, được cho là đấng sáng tạo- thượng đế) và đức Babaji không chênh nhau về mặt thứ bậc trong cõi tâm linh là mấy....

Tất cả những gì thế gian biết được về thánh Babaji là do lời kể lại của các đệ tử của ngài, hoặc của 1 số ít những cá nhân được nhìn trực tiếp do ngài thị hiện ra. Ngày sinh ko ai rõ, nơi sinh không ai biết, thậm chí ngay cả tên của ngài cũng là 1 bí ẩn!
Mahavatar Babaji, tên đó là do các đệ tử của ngài đưa ra để gọi ngài, với ý nghĩa là “người cha vĩ đại” , chỉ biết rằng ngài đã ở trái đất ko dưới 500 năm, và thân hình của ngài – theo như lời kể của tất cả những nhân chứng – luôn ở độ tuổi đôi mươi, trẻ trung, hiền hậu, không lão hóa qua thời gian. Đây không phải là chuyện đùa ^^!

Lahiri Mahasaya, 1 chân sư nổi tiếng của đất Ấn, là 1 trong số học trò của ngài Babaji. Thầy Lahiri kể lại rằng, trong 1 lần “tình cờ”, ông bị thuyên chuyển vị trí công tác đến 1 nơi gần dãy núi Himalaya. Vào một ngày kia, khi đang đi bộ dưới chân núi dạo chơi, ông nghe trong hư không vang lên tiếng gọi tên ông. Sự tò mò lên tới đỉnh điểm, ông quyết định rằng dù trời đã sắp tối, nhưng ông sẽ lần theo phía của tiếng gọi kì lạ đó để biết nguyên nhân. Sau 1 hồi leo treo lên cao, ông bắt gặp thầy của của mình - Mahavatar Babaji, ngài chào đón ông bằng câu nói “con đã đến rồi Lahiri”

Khi gặp mặt “một thanh niên lực lưỡng trông khoảng 20 tuổi đang ngồi trong tư thế thiền định ” kia, ông cảm thấy rất quen thuộc không chút đề phòng. Ngài Babaji dẫn ông vào bên trong động của người, và nói rằng con có nhớ nơi này không? Cùng nhau chúng ta đã thuyết pháp tại nơi này, con đã trợ lực ta trong công việc giảng pháp đó. Nhưng hiện nay nhiệm vụ của con đã khác, và ta cần con nhớ lại những kinh nghiệm quá khứ của mình.

Và rồi, Ngài Babaji đặt tay lên đầu người học trò của mình, ngay lập tức Lahiri nhớ lại quá khứ của mình. Rồi trong 7 ngày liền, dưới sự trợ lực của thầy Babaji, ông được du hành qua khắp các chiều cõi tâm linh, được chứng kiến nhiều phép thần thông thị hiện bởi Ngài Babaji, 1 trông số đó là việc tạo ra 1 cung điện bằng vàng ròng, CHỈ BẰNG SUY NGHĨ, rồi cũng làm biến mất cung điện đó bằng tư tưởng....

Giây phút chia ly cuối cùng cũng tới, ngài Babaji nói rằng nhiệm vụ của cậu học trò, là đem pháp môn KRIYA YOGA của ngài đã bị thất truyền từ lâu trên Trái Đất, truyền dạy lại cho những người đủ tư cách (không dạy cho những ai căn cơ thấp). Ngài dặn thời đại mới sắp tơi, con người sẽ là nô dịch của sự suy thoái tinh thần, và các đệ tử của ngài phải làm nhiệm vụ chấn hưng lại giá trị tinh thần kia...

Vâng lời thầy, đức Lahiri xuống núi... trở về với đời sống trần tục, và hoàn thành nhiệm vụ được thầy giao....

Nhấn mạnh lại, Ngài Babaji không phải là 1 người tầm thường, và ngài từng nói 1 câu “kẻ nào nhắc tên ta với lòng thành kính, ta sẽ độ cho kẻ đó” . Ngài vẫn còn ở đây cho tới tận ngày nay...

... to be continued

-metoyou-


Link post: Facebook

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

Con đường (P4)


Đây ông nào bảo PLC là phật pháp bơi hết vào đây, ông nào bảo đại pháp vũ trụ truyền xuống, chuyển luân thánh vương, di lặc hạ sanh cũng bơi hết cả vào đây.


Hôm trước mình dùng từ ngoại đạo đối với PLC, hôm nay mình dùng từ tà đạo, vì sao lại là tà đạo, thì những ai quan tâm hãy đọc mấy bài này nhé, đặc biệt là 2 link ở thư viện hoa sen này:
1. http://thuvienhoasen.org/a26920/to-chuc-phap-luan-cong-xuyen-tac-truyen-thuyet-ve-hoa-uu-dam-cua-phat-giao-nhu-the-nao-
2. http://thuvienhoasen.org/a26950/phap-luan-cong-xuyen-tac-kinh-phat-ve-phat-di-lac
3. http://tongiaovadantoc.com/c0/20160928110412854/phap-luan-cong-mot-con-ky-sinh-trung-cua-phat-giao.htm

Đấy, từ nay mình sẽ không nói hay đề cập gì về cái môn này nữa, chấm dứt tại đây nhé các bạn PLC, mình không tranh cãi đôi co với các bạn nữa đâu. :v

Với các bạn vẫn đang theo doĩ chuyên mục tâm linh, vì bản thân mình cũng đã từng là các bạn. Ở cái thời chập chững mở cánh cửa dẫn vào thế giới tâm linh, mình cũng như mọi người đều tìm kiếm thông tin trên google cũng như từ các lớp học thiền. Nhưng như tất cả đều biết, google nó là 1 cái chợ đủ các món thập cẩm ngon có dở cũng có mà “độc” cũng có luôn! Nên khi tiếp nhận bất cứ thông tin nào, BUỘC phải đặt ra câu hỏi, nguồn gốc thông tin đó lấy từ đâu, căn cứ vào tiêu chuẩn nào để biết thông tin là đúng hay sai??? 2 câu hỏi này là quan trọng, thề. ^_^
Như cái vụ Di lặc giáng sinh đó, biết bao pháp môn dựa vào lời của Phật nói khi xưa, để tự mình biến tấu phục vụ mục đích riêng, Mà đã là biến tấu tri thức phục vụ mục đích riêng, thì chả là tà đạo chứ chánh đạo đâu ra!
Mình đã tìm được đường để đi, mình không biết rằng khi đi theo con đường này nó sẽ dẫn mình tới đâu, nhưng có 1 điều mà mình cực kì chắc chắn đấy là những gì mình viết ra là an toàn, chân thành :)sẵn sàng cam kết :p

Khi 1 luồng thông tin được tiếp nhận, nó được chuyển vào ý thức. Ý thức giống như 1 màng lọc của tâm trí, tùy theo độ mở của tâm và trí tuệ của người đó mà màng lọc sẽ quyết định tính đúng sai của thông tin. Nếu sai, lượng thông tin bị sút ngay lập tức. Ngược lại nếu đúng, nó sẽ được chuyển vào tàng thức/tiềm thức/tâm thức. Nguy hiểm ở đây là nếu 1 người với tâm trí hạn hẹp, họ sẽ khó có khả năng nhận biết đúng sai, không tránh được việc tiếp nhận kiến thức sai vào người, và như 1 hậu quả tất yếu, họ tạo ra 1 cái “chấp”. Họ chấp vào sự biết và gạt mọi thông tin trái chiều khác. Hãy cẩn thận với những gì bạn tiếp nhận!

Còn 1 điều phải kể, đấy là vụ tướng số. +.+!

Tâm sinh vạn pháp (tâm sinh vạn sự vạn vật) là câu nói của nhà Phật. Bên tướng số lấy đó đổi thành tâm sinh tướng. Tâm sinh tướng có đúng không? Đúng! Vì sao nói đúng? Nhà khoa học người Nhật Masaru Emoto cùng với nhiều thí nghiệm nổi tiếng về NƯỚC của mình đã hùng hồn chứng minh điều đó. Không ai phủ nhận được.
Nhưng nhìn tướng để nói tâm thì lại có vấn đề nha! :/
Anh không thể nhìn vào 1 cốc nước ngọt mà nói được rõ thành phần của nó!
Các bạn của mình, các bạn không cần phải quan tâm đến những thông tin liên quan tướng số nữa đâu, phí thời gian lắm.

See ya :p

-metoyou-

Link post : Facebook

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

Con đường (P1 P2 P3)



Con đường (P1)

Mình luôn cảm động khi được đọc về các cuộc hội ngộ, xuyên qua các kiếp sống, của những bậc thầy giác ngộ với các đệ tử của họ. Dưới đây mình sẽ kể ra 3 câu chuyện như thế – với mình là thú vị, li kì.


Đức Phật có 10 Đại đệ tử - những người thân cận với Phật nhất – mỗi người có 1 cái tài riêng. 1 trong số đấy là ngài Đại Ca Diếp.
Ca Diếp sinh ra trong 1 gia đình giàu có, ngay từ nhỏ ngài đã rất thông minh và hay suy tư về cuộc sống. Ngài nhận ra sự khổ, sự rằng buộc nơi trần thế này... và thế là bỏ nhà đi tu thôi (khá giống với ông Phật). Theo lịch sử ghi lại, ngày Ca Diếp bỏ nhà đi tìm đạo thì cũng chính là ngày ông Phật ngồi dưới cội Bồ Đề và đạt được sự giác ngộ tột bậc.

Trong hành trình tìm đạo của mình, học qua thầy này vị kia, nhưng Ca Diếp vẫn không thảo mãn và đều bỏ đi (hoàn cảnh cực kì giống Phật. Tới 1 ngày nọ, ngài nghe lời đồn về 1 người mang danh Phật, đang thống lĩnh rất nhiều vị đạo cao đang giảng giáo lý gần đó, khi đấy Ca Diếp tự nhủ nếu người này không làm cho ta phục thì ta sẽ không đi tìm thầy nữa mà tự đi tu 1 mình.
Và như 1 lẽ tất nhiên, cái TRÍ của Phật đã khuất phục được ngài Ca Diếp. Hôm đó, sau khi đứng từ phía xa nghe Phật giảng pháp xong, ngài cất bước đi ra khỏi thành, tới phía cổng ngài ngạc nhiên khi thấy Phật đã ngồi đó tự bao giờ, trong khi lúc ngài rời đi Phật vẫn đang ngồi trên đài giảng pháp tại tịnh xá (thực ra là Phật dùng thần thông). Vì sự uy nghi nơi Phật tỏa ra, Ca Diếp không thể không tới trước mặt đảnh lễ người. Sau khi quỳ trước mặt Phật, Phật mới nói :
“Này Ca Diếp, ông chính là đệ tử của ta, ta chính là lão sư của ông. Ở thế gian này, kẻ nào chưa đạt được quả vị Chánh đẳng chánh giác thì không dám nhận ông làm đệ tử. Hãy đi theo ta.
Ta nghe nói về ông đã lâu, ta biết thế nào rồi ông cũng đến cầu đạo với ta. Hôm nay chính là ngày đó. Phật pháp lưu truyền về sau cần ông rất nhiều hãy trân trọng”

Ngài Đại Ca Diếp sau khi về với Phật, dưới sự chỉ bảo của người, chỉ sau 8 ngày Ca Diếp đắc đạo, trở thành 1 vị La hán. Sau này khi về già, Phật có nói nếu ở kiếp này Ca Diếp không gặp Phật thì tự ngài cũng sẽ đạt được Giác ngộ và đạt được quả vị La Hán.

Có 1 giai thoại rất hay. Đấy là hồi Phật còn tại thế, ông dẫn tăng đoàn lên 1 ngọn núi, trong hàng tăng chúng khi ấy có ngài Ca Diếp. Tới nơi, thay vì giảng pháp, ông Phật lại giơ lên 1 bông hoa. Tất cả đệ tử khi đó mắt chữ O mồm chữ A nhìn nhau, không ai hiểu gì cả, chỉ duy nhất ngài Ca Diếp mỉm cười. Phật khi ấy mới nói :
"Ta có chánh pháp nhãn tạng, niết-bàn diệu tâm, thật tướng vô tướng, pháp môn vi diệu, bất lập văn tự, truyền ngoài giáo pháp, nay trao cho Ca-diếp" Đấy chính là cái gọi là Thiền tông, và ngài Ca Diếp là người được trao truyền, là vị tổ đầu tiên của pháp môn này.

Đức Ca Diếp còn được Phật trao cho chiếc áo cà sa vàng, và chiếc bát của phật. Đây là những thứ mà các vị Phật trao truyền cho nhau qua bao năm tháng. Phật nói Ca Diếp không được nhập niết bàn, mà phải nhập định, chờ cho đến khi vị Phật cuối cùng là Phật Di Lặc ra đời, thì sẽ tự mình trao những thứ ấy cho Phật Di Lặc và giúp Di Lặc độ nhân. Khi tuổi cao sức yếu (hơn trăm tuổi), Ca Diếp trao truyền Thiền tông cho 1 vị Đại đệ tử khác, và rồi ngài mang theo 2 vật quý, đi vào 1 ngọn núi để tham thiền nhập định.

Có nhớ 1 phần trong part kim tự tháp mình kể là cổ nhân ngồi thiền, vào trạng thái Định, hồn lìa khỏi thân, thân thể được bảo quản tuyệt đối nghiêm ngặt, và họ có thể quay trở về cơ thể khi cần và sống như bình thường không???

Chính thế, ngài Ca Diếp vẫn ở đây, và ngài vẫn đang chờ đợi...

...còn nữa

-metoyou-

Link post: Facebook

      


Con đường (P2)

Tiếp câu chuyện còn đang dang dở từ hôm trước nhaaa :x

Ngày xưa, Ca Diếp là người duy nhất được ngồi ngang hàng với Phật, ngồi chung trên tòa ngồi của Phật. Đủ để thấy sự ưu ái mà Phật dành cho ngài như thế nào.
Vào thời điểm Phật nhập Niết bàn, khi đó Ngài Ca Diếp đang dẫn theo 500 đệ tử đi độ chúng sinh ở rất xa. Lúc ấy ngài thấy trời đổi sắc, đất rung chuyển, biết có sự không lành đang xảy ra thì bèn tham thiền nhập định quán thế gian thì biết Phật vừa tịch. Trong lòng đau đớn ngài dẫn các đệ tử đi bộ không quản mệt nhọc, 7 ngày đêm thì về tới nơi, thì thấy lạ là thân của Phật đốt bằng dầu thì không cháy, ngài cúi đầu quỳ trước Phật thì thấy 2 chân của Phật ló ra??? Ca Diếp hiểu ý đành lễ nói rằng :
"xin người hãy cứ an tâm, chúng con sẽ đi theo con đường của người". Ngài Ca Diếp nói xong thì 2 chân Phật co lại, rồi toàn thân người bốc cháy hóa thành hàng trăm viên #xá_lợi_phật khó tin quá không các bạn :D

Sau này (cụ thể là 3 tháng sau ngày Phật tịch) chính Ca Diếp là người đã kêu gọi 500 vị la hán những người đã đắc đạo để lưu lại những câu nói của Phật nhằm kết tập thành kinh Phật đấy!<3 done

Đến chuyện thứ 2 nha.:p Đức Devananda là đệ tử của bậc Yogi(thày dạy yoga) vĩ đại Sivananda. Cuộc gặp gỡ của người học trò kiêu căng với vị tổ sư yoga vĩ đại được chính ông kể lại trong 1 sự xúc động mạnh mẽ. Rằng trong hành trình cầu đạo của mình, cái duyên đã dẫn Devananda tới thành phố nơi ngài Sivananda đang giảng dạy. Vì tò mò, chân ông rảo bước tới nơi ngài Sivananda đang giảng, tới nơi thấy giảng đường đông nghịt không còn chỗ chen chân, ông mới đứng nép phía cửa đằng xa để nhìn xem Sivananda là ai.... và chuyện thần kì đã xảy ra ^o^

Sau 1 lúc giảng dạy, ngài Sivananda bắt đầu bảo mọi người tránh qua 1 bên để ngài đi xuống phía cửa, rồi ngài đứng trước mặt của Devananda và nói rằng, tại sao gặp ta con không quỳ xuống. Với bản tính kiểu ngạo của 1 cậu thanh niên, Devananda không quỳ mà cũng chẳng hề nói 1 câu nào.:v Đức Sivananda mới dạy rằng con cần phải vứt bỏ kiêu ngạo thì mới bước chân vào được con đường vinh quang này. Devananda, ta đã chờ con từ lâu rồi, ta là thầy của con, chúng ta đã làm thầy trò qua nhiều đời sống rồi 
Nói xong, ngài mới đặt tay lên đầu của Devananda, và đức Devananda ngay tại khoảnh khắc đó đã khóc trong sự hạnh phúc và biết ơn vô bờ bến, liền quỳ trước chân thầy của mình. Sau này đức Devananda kể rằng khi thầy mình chạm tay lên đầu, ngay lập tức các kí ức, hình ảnh về các kiếp sống trước đây hiện lên chỉ trong tích tắc :’( , các kiến thức kĩ năng tâm linh mà ông đã tu luyện xuyên các kiếp cũng tràn về.:D Chính xác là thầy khai mở cho trò, 1 dạng download kiến thức ^^ . Trò sau này lại tiếp bước thầy, đi giảng dạy chân lí và đều trở thành những bậc giác ngộ uyên thâm.

Tadaaa, sẵn sàng cho câu chuyện huyền bí “hại não” cuối cùng chưa nào :3
Mahavatar Babaji là 1 bậc thánh, người “đào tạo” ra các chân sư. Tất cả các đệ tử mà ngài dẫn dắt trực tiếp hoặc gián tiếp, đều đắc đạo, giác ngộ trở thành các chân sư.
Nói như thế để các bạn có thể hình dung ra ngài ở tầng mức cao đến đâu. Thầy mình kể rằng, thần Shiva (vị thần được người dân xứ Ấn tôn sùng hàng đầu, được cho là đấng sáng tạo- thượng đế) và đức Babaji không chênh nhau về mặt thứ bậc trong cõi tâm linh là mấy....

Viết đến đây mình phải tạm dừng lại, câu chuyện thứ 3 này sẽ tiếp tục ở cac post sau, có nhiều thứ vi diệu cần chia sẻ ở câu chuyện này ....i will save the best for last
Qua đây, hẳn chúng ta cũng “lờ mờ” thấy rằng tình thầy trò trong thế giới tâm linh nó thiêng liêng cao quý, và sự gắn kết giữa họ có khi còn mạnh hơn cả tình thân cha con máu mủ ruột già cơ,:p ai đồng ý thì ... giơ tay nhaaaa...
Mà ai không tin xin đừng “lói lời” cay đắng 😂

-metoyou-

Link post: Facebook
  

Con đường (P3)

Trước khi đi tiếp câu chuyện thầy trò thứ 3, mình phải dành 2 post nói 1 số điều này vì 1 số bạn inb riêng, inb page và cmt trên post bảo mình xóa mấy cái mình viết liên quan đến cái bộ môn dưỡng sinh Pháp Luân Công. Tại sao ngay từ buổi đầu viết post, ở post thứ 8 hay 9, mình đã cảnh báo các bạn về bộ môn này??? :D

Mình không phải là Phật tử, chưa theo đạo Phật, chỉ đơn giản là 1 “fan” của ông Phật mà thôi. Nói về cái PLC, mình chỉ nói ngắn gọn như này thôi

Để nói về PLC với tất thảy những người theo phật giáo, dù cư sĩ hay ẩn sĩ, dù tu nhà hay tu chùa đều coi đó là ngoại đạo. Vì sao lại thế?
Sau khi phật mất 3 tháng, 1 trong 10 đại đệ tử của người là ngài Đại Ca Diếp kêu gọi 500 vị đắc đạo kết tập lại những lời nói của phật thành kinh điển được gọi là kì kết tập kinh điển lần thứ 1, là mốc tiền đề cho kho tàng kinh điển Phật giáo khổng lồ với hàng ngàn bộ kinh sau này.
Tức là hệ thống kinh điển của Phật giáo là chép lại những lời nói trong suót 45 năm ôm bình bát giảng đạo của Phật nên nó rất đồ sộ.
Sau này Phật giáo biến mất khỏi ấn độ do chiến tranh, do xung đột tôn giáo. Vì lẽ ấy mà rất nhiều loại kinh sách bị đốt hủy. Từ lúc đó, tới tận bây giờ cho dù số lượng kinh sách bị thất lạc hủy hoại là nhiều nhưng khi tập trung lại tất thẩy các bộ kinh từ các tông phái phật giáo lại thì khối lượng vẫn rất là to lớn!!!

Nói chi đâu xa mật tông tây tạng, giáo trình cơ bản của họ to hơn gấp đôi tờ giấy a4 dày gần 10 cm. Lên tới nâng cao, độ dày gấp đôi gấp 3 nữa,và khi học lên tiếp, còn nhiều nữa! :o

Mà đấy là chỉ riêng kiến thức của phật giáo nói chung thôi nhé, hãy tưởng tượng sang hệ thống các đạo khác trên trái đất như thiên chúa, ấn giáo, hồi.....
Thì chúng ta phải hiểu rằng cái tri thức của thế gian, cái thế gian pháp nó to lớn nhường nào. Sách giấy hàng chục ngàn cuốn như thế cơ mà?

=> pháp thế gian quá rộng lớn!!!
Vậy bây giờ lật lại ông PLC
Tại sao các ông chỉ dựa vào đúng 1 cuốn kinh mà cho rằng nó là đủ!
Ông phật tùy căn cơ mà giảng giải. thế nên mới có nhiều kinh như thế
1 cuốn.... e rằng chỉ như 1 gáo nước giữa biển khơi, còn chưa kể đến tính đúng đắn trong thông tin nó đưa ra nữa, vậy mà cho rằng mình là ĐẠI PHÁP???
Phật giáo có thần thông; có đạo lý , giới luật;có rèn luyện sức khỏe.
Với chỉ duy nhất 1 cuốn kinh, PLC có gì??

Đã có nhiều mem inb page , inb riêng kể về các trương hợp gia đình các bạn có người tập cái này và bị ảnh hưởng rất tiêu cực, tồi tệ, mình cũng quen 1 người bạn tập cao và đã bỏ, anh ta dùng từ “quỷ “ để mô tả về nó

Mỗi người có những cái duyên riêng rồi, mê hay ngộ cũng do duyên, chung đường thì cùng đi mà không chung đường thì vui vẻ chào nhau thôi. O:)O:)O:)

p/s: ...chuyện chưa chấm dứt ở đây, còn có post sau, về việc phật di lặc giáng sinh...

-metoyou-

Link post: Facebook